晓鸡

唐代 秦系
黯黯严城罢鼓鼙,数声相续出寒栖。 不嫌惊破纱窗梦,却恐为妖半夜啼。
àn àn yán chéng   shù shēng xiāng chū hán
xián jīng shā chuāng mèng   què kǒng wèi yāo bàn