晓鹤

唐代 孟郊
晓鹤弹古舌,婆罗门叫音。应吹天上律,不使尘中寻。 虚空梦皆断,歆唏安能禁。如开孤月口,似说明星心。 既非人间韵,枉作人间禽。不如相将去,碧落窠巢深。
xiǎo dàn shé   luó mén jiào yīn yīng chuī tiān shàng   shǐ 使 chén zhōng xún
kōng mèng jiē duàn   xīn ān néng jìn kāi yuè kǒu   shì shuō míng xīng xīn
fēi rén jiān yùn   wǎng zuò rén jiān qín xiāng jiāng   luò cháo shēn