晓寒二首

宋代 杨万里
春光唤入百花丛,寒力平歁两鬓蓬。 吹乱众红还复整,海棠却不怕春风。
chūn guāng huàn bǎi huā cóng   hán píng kǎn liǎng bìn péng  
chuī luàn zhòng hóng hái zhěng   hǎi táng què chūn fēng