晓寒

宋代 刘学箕
曲曲屏山忆梦中,峭寒成阵入帘栊。 宿香锁尽金猊冷,一树梅花却晓春。
píng shān mèng zhōng   qiào hán chéng zhèn lián lóng  
宿 xiāng suǒ jǐn jīn lěng   shù méi huā què xiǎo chūn