晓寒

宋代 陆游
悠悠残梦伴残更,万木风号晓气清。 鸡唱欲阑闻井汲,月痕渐浅觉窗明。 突烟腾碧炊初动,衣焙堆红火已生。 小合翻书裘褐暖,早朝霜滑媿公卿。
yōu yōu cán mèng bàn cán gēng   wàn fēng hào xiǎo qīng
chàng lán wén jǐng   yuè hén jiàn qiǎn jué chuāng míng
yān téng chuī chū dòng   bèi duī hóng huǒ shēng
xiǎo fān shū qiú nuǎn   zǎo cháo shuāng huá kuì 媿 gōng qīng