效古·其一岁暮怀

南北朝 江淹
其一 岁暮怀感伤, 中夕弄清琴。 戾戾曙风急, 团团明月阴。 孤云出北山, 宿鸟惊东林。 谁谓人道广, 忧慨自相寻。 宁知霜雪后, 独见松竹心。 其二 若木出海外, 本自丹水阴。 群帝共上下, 鸾鸟相追寻。 千龄犹旦夕, 万世更浮沉。 岂与异乡士, 瑜瑕论浅深。
suì huái 怀 gǎn shāng  
zhōng nòng qīng qín
shǔ fēng  
tuán tuán míng yuè yīn
yún chū běi shān  
宿 niǎo jīng dōng lín
shuí wèi rén dào guǎng 广  
yōu kǎi xiāng xún
níng zhī shuāng xuě hòu  
jiàn sōng zhú xīn
èr
ruò chū hǎi wài  
běn dān shuǐ yīn
qún gòng shàng xià  
luán niǎo xiāng zhuī xún
qiān líng yóu dàn  
wàn shì gèng chén
xiāng shì  
xiá lùn qiǎn shēn