晓过二里山

宋代 宋祁
黎明走苍山,千仞势如削。 北斗挂西巅,徘徊久未落。 驿道转岩肩,人烟聚岑脚。 太虚交昏旦,颢气自喷薄。 阳光排暗升,阴氛值明卻。 翔禽散乔卉,啼狖思空壑。 逢隈雾尚屯,投险泉争躍。 生平好山意,每遭事婴缚。 安得乘冷风,穷跻叩寥廊。
míng zǒu cāng shān   qiān rèn shì xuē
běi dǒu guà 西 diān   pái huái jiǔ wèi luò
驿 dào zhuǎn yán jiān   rén yān cén jiǎo
tài jiāo hūn dàn   hào pēn
yáng guāng pái àn shēng   yīn fēn zhí míng què
xiáng qín sàn qiáo huì   yòu kōng
féng wēi shàng tún   tóu xiǎn quán zhēng yuè
shēng píng hǎo shān   měi zāo shì yīng
ān chéng lěng fēng   qióng kòu liáo láng