效古别昭德群从

宋代 晁冲之
千载一相逢,相见无浃旬。一生能几别,且复无此身。 昔别尚可惜,此别重惜之。两髀跨鞍马,非复少壮时。 他人怪康强,自觉筋力衰。所苦气如缕,所忧命如丝。 死生亦大矣,而乃常别离。人生一月间,得笑无六七。 朝为众狙喜,莫作枯鱼泣。已矣泉下人,优哉冢中骨。
qiān zǎi xiāng féng   xiāng jiàn jiā xún shēng néng bié qiě   shēn    
bié shàng   bié zhòng zhī liǎng kuà ān fēi   shào zhuàng shí    
rén guài kāng qiáng   jué jīn shuāi suǒ suǒ   yōu mìng    
shēng   ér nǎi cháng bié rén shēng yuè jiān   xiào liù    
cháo wèi zhòng   zuò quán xià rén yōu   zāi zhǒng zhōng