效古

唐代 皎然
思君转战度交河,强弄胡琴不成曲。日落应愁陇底难, 春来定梦江南数。万丈游丝是妾心,惹蝶萦花乱相续。
jūn zhuǎn zhàn jiāo   qiáng nòng qin chéng luò yīng chóu lǒng nán  
chūn lái dìng mèng jiāng nán shù wàn zhàng yóu shì qiè xīn   dié yíng huā luàn xiāng