效古

唐代 刘驾
融融芳景和,杳杳春日斜。娇娆不自持,清唱嚬双蛾。 终曲翻成泣,新人下香车。新人且莫喜,故人曾如此。 燕赵犹生女,郎岂有终始。
róng róng fāng jǐng   yǎo yǎo chūn xié jiāo ráo chí   qīng chàng pín shuāng é
zhōng fān chéng   xīn rén xià xiāng chē xīn rén qiě   rén céng
yān zhào yóu shēng   láng yǒu zhōng shǐ