肖甫有中山开府之报喜而有寄

明代 王世贞
衡门掩疲病,稍与尘事绝。峥嵘岁莫天,覆盆何由雪。 忽枉故人问,令我屐齿折。尚书尺一下,符玺行当发。 蹙金双蟠螭,天子所赐钺。铁冠嶷其角,豸绣殷猩血。 内台捩眼鼻,左辅当喉咽。始知中山箧,更成中山节。 太阳吐朝晖,群翳俱消灭。崇兰泛宾筵,亩蕙成私悦。 荣卑虽异势,物性区以别。子其奋驰骛,余衰安寂蔑。
héng mén yǎn bìng   shāo chén shì jué zhēng róng suì tiān   pén yóu xuě    
wǎng rén wèn   lìng chǐ 齿 zhé shàng shū chǐ xià   háng dāng    
jīn shuāng pán chī   tiān suǒ yuè tiě guān jiǎo zhì   xiù yīn xīng xuè    
nèi tái liè yǎn   zuǒ dāng hóu yān shǐ zhī zhōng shān qiè gēng   chéng zhōng shān jié    
tài yang zhāo huī   qún xiāo miè chóng lán fàn bīn yán   huì chéng yuè    
róng bēi suī shì   xìng bié zi fèn chí   shuāi ān miè