肖甫司马贻书有归欤之思而受脤出督寄此识感 其二
蜀道难仍否,吴天去转长。吾宁忘绵竹,尔可念铜梁。
鹏鴳飞同适,沧桑事亦常。此心真不住,何必论行藏。
shǔ
蜀
dào
道
nán
难
réng
仍
fǒu
否
,
wú
吴
tiān
天
qù
去
zhuǎn
转
zhǎng
长
wú
。
níng
吾
wàng
宁
mián
忘
zhú
绵
ěr
竹
,
kě
尔
niàn
可
tóng
念
liáng
铜
梁
。
péng
鹏
yàn
鴳
fēi
飞
tóng
同
shì
适
,
cāng
沧
sāng
桑
shì
事
yì
亦
cháng
常
cǐ
。
xīn
此
zhēn
心
bú
真
zhù
不
hé
住
,
bì
何
lùn
必
xíng
论
cáng
行
藏
。