小扶

宋代 范成大
食时方了大扶扶,前逢仄径仍崎岖。 悬崖破栈不可玩,舆丁挟我如腾狙。 平生行路险艰足,如今雪鬓应难绿。 却怜苔发镇长青,千古毿毿挂高木。
shí shí fāng le   qián féng jìng réng
xuán zhàn wán   dīng xié téng
píng shēng xíng xiǎn jiān   jīn xuě bìn yìng nán 绿
què lián tái zhèn cháng qīng   qiān sān 毿 sān 毿 guà gāo