晓发王家营

清代 顾翰
郎当郎当听铃驮,前者唱于后者和。出门晓月白涨天,片片霜华如雪大。 敝裘一领薄于纸,有似窗楞风刮破。已恨无丝自缠缚,还愁作米供颠簸。 戍楼宿火明瓦镫,饼肆湿烟生土锉。却忆向时真懒惰,花影半床人尚卧。 醒来欹枕睡昵书,妇子晨炊煮香糯。我家虽无田负郭,草草离家计真左。 傥云奔走为饥驱,逆旅何尝少寒饿。
láng dāng láng dāng tīng líng tuó   qián zhě chàng hòu zhě chū mén xiǎo yuè bái zhǎng tiān   piàn piàn shuāng huá xuě
qiú lǐng báo zhǐ   yǒu chuāng léng fēng guā hèn chán   hái chóu zuò gōng diān
shù lóu 宿 huǒ míng dèng   bǐng shī 湿 yān shēng cuò què xiàng shí zhēn lǎn duò   huā yǐng bàn chuáng rén shàng
xǐng lái zhěn shuì shū   chén chuī zhǔ xiāng nuò jiā suī tián guō   cǎo cǎo jiā zhēn zuǒ
tǎng yún bēn zǒu wèi   cháng shǎo hán è 饿