晓发秦安驿

宋代 洪适
秋梦不能晓,起行山径迷。小车惊宿鹭,列炬误鸣鸡。 冷觉霜华重,光瞻斗柄低。金庭有佳处,芳桂想幽栖。
qiū mèng néng xiǎo   xíng shān jìng xiǎo chē jīng 宿 liè   míng    
lěng jué shuāng huá zhòng   guāng zhān dǒu bǐng jīn tíng yǒu jiā chǔ fāng   guì xiǎng yōu