晓发方骞驿

唐代 苏颋
传置远山蹊,龙钟蹴涧泥。片阴常作雨,微照已生霓。 鬓发愁氛换,心情险路迷。方知向蜀者,偏识子规啼。
chuán zhì yuǎn shān   lóng zhōng jiàn piàn yīn cháng zuò   wēi zhào shēng
bìn chóu fēn huàn   xīn qíng xiǎn fāng zhī xiàng shǔ zhě   piān shí guī