晓发

唐代 贺知章
江皋闻曙钟,轻枻理还舼.海潮夜约约,川露晨溶溶。 始见沙上鸟,犹埋云外峰。故乡杳无际,明发怀朋从。
jiāng gāo wén shǔ zhōng   qīng hái qióng   . hǎi cháo yuē yuē   chuān chén róng róng
shǐ jiàn shā shàng niǎo   yóu mái yún wài fēng xiāng yǎo   míng huái 怀 péng cóng