小儿难夫子辨

南北朝 王寂
我行自并门,道出太行岭。路傍古石人,髣髴类形影。 过客互传疑,是非竟谁请。会逢田舍翁,荷杖雪垂领。 为问定何如,愚蒙庶几警。云昔东家丘,历聘入吾境。 偶此值小儿,难诘豪且颖。丘也不能对,驱车返天井。 邦人思其贤,想像刻顽矿。始予骇其言,嗔赤发面颈。 夫子圣者欤,日月揭馀炳。岂闻采樵斧,巧掩运斤郢。 翁徒老于年,此事能不省。翁闻遽愀然,色厉声亦猛。 辙迹今尚存,事况传已永。书生多大言,诡辩勿复骋。 信知端木赐,下释东野犷。正如与蟪蛄,而语春秋景。 小姑嫁彭郎,举世莫能整。嗟哉吾道穷,生死何不幸。 生而非其时,伐树迹屡屏。亦尝撩虎须,白刃脱俄顷。 死为万世师,庙貌多土梗。自非二仲月,门寮终岁静。 山魈与社鬼,香火未尝冷。此事固不平,此心尝耿耿。 吾生赋拙直,浪许近骨鲠。与物例多忤,所动坐愆眚。 愤世无奈何,空令气生瘿。
xíng bìng mén   dào chū tài xíng lǐng bàng shí rén   fǎng lèi xíng yǐng
guò chuán   shì fēi jìng shuí qǐng huì féng tián shè wēng   zhàng xuě chuí lǐng
wèi wèn dìng   méng shù jǐng yún dōng jiā qiū   pìn jìng
ǒu zhí xiǎo ér   nán jié háo qiě yǐng qiū néng duì   chē fǎn tiān jǐng
bāng rén xián   xiǎng xiàng wán kuàng shǐ hài yán   chēn chì miàn jǐng
shèng zhě   yuè jiē bǐng wén cǎi qiáo   qiǎo yǎn yùn jīn yǐng
wēng lǎo nián   shì néng xǐng wēng wén qiǎo rán   shēng měng
zhé jīn shàng cún   shì kuàng chuán yǒng shū shēng duō yán   guǐ biàn chěng
xìn zhī duān   xià shì dōng guǎng zhèng huì   ér chūn qiū jǐng
xiǎo jià péng láng   shì néng zhěng jiē zāi dào qióng   shēng xìng
shēng ér fēi shí   shù píng cháng liāo   bái rèn tuō é qǐng
wèi wàn shì shī   miào mào duō gěng fēi èr zhòng yuè   mén liáo zhōng suì jìng
shān xiāo shè guǐ   xiāng huǒ wèi cháng lěng shì píng   xīn cháng gěng gěng
shēng zhuō zhí   làng jìn gěng duō   suǒ dòng zuò qiān shěng
fèn shì nài   kōng lìng shēng yǐng