晓出西门问程庐山因怀云翁

宋代 董嗣杲
谯楼罢传角,将启东方明。我欲披野衣,西出湓江城。 整屐休迟回,径作匡庐行。是时凉云阁,茅屋鸡互鸣。 萧萧篱落破,已递机杼声。沿回且多趣,仰睇山峥嵘。 湛露著草木,秋色何光荣。云树漏初曦,小立伤前程。 岩翁乐高褰,因知跋涉情。盘兹翠阁深,自照泉影清。 听猿步荒寂,乳窦百怪呈。屏障互隐见,松竹相回萦。 兼怀知己多,此际莫合并。萝阴匝道周,野卉难辨名。 聊从兰若留,危阑压飞甍。丘垄入怅望,牛羊践榛荆。 人生如浮沤,失壮良可惊。及时不济胜,老去怀不平。 瞭然看山眼,山意争邀迎。穷崖由此探,大笑长江横。
qiáo lóu chuán jiǎo   jiāng dōng fāng míng   chū 西 pén jiāng chéng    
zhěng xiū chí huí   jìng zuò kuāng xíng shì shí liáng yún máo   míng    
xiāo xiāo luò   zhù shēng yán huí 沿 qiě duō yǎng   shān zhēng róng    
zhàn zhù cǎo   qiū guāng róng yún shù lòu chū xiǎo   shāng qián chéng    
yán wēng gāo qiān   yīn zhī shè qíng pán cuì shēn   zhào quán yǐng qīng    
tīng yuán huāng   dòu bǎi guài chéng píng zhàng yǐn jiàn sōng   zhú xiāng huí yíng    
jiān huái 怀 zhī duō   bìng luó yīn dào zhōu   huì nán biàn míng    
liáo cóng lán liú   wēi lán fēi méng qiū lǒng chàng wàng niú   yáng jiàn zhēn jīng    
rén shēng ōu   shī zhuàng liáng jīng shí shèng lǎo   huái 怀 píng    
liǎo rán kàn shān yǎn   shān zhēng yāo yíng qióng yóu tàn   xiào cháng jiāng héng