萧处士挽诗

明代 杨士奇
悬象无停运,四时迭迁逝。人非金石坚,百岁忽如寄。 有生必有终,惟德世所贵。夫子武夷秀,家承兰陵系。 寡欲出天赋,惇行在伦谊。饬躬仗忠贞,及物崇惠施。 栖迟恒采芝,淹留聊攀桂。逍遥以卒岁,颓然谢尘世。 天道显而信,世泽久益大。令子奋六艺,华声扬旆旆。 身有好爵縻,行惟先人似。源深自流远,绳绳殊未替。 頫仰念潜德,因之徵来裔。
xuán xiàng tíng yùn   shí dié qiān shì rén fēi jīn shí jiān   bǎi suì
yǒu shēng yǒu zhōng   wéi shì suǒ guì xiù   jiā chéng lán líng
guǎ chū tiān   dūn xíng zài lún chì gōng zhàng zhōng zhēn   chóng huì shī
chí héng cǎi zhī   yān liú liáo pān guì xiāo yáo suì   tuí rán xiè chén shì
tiān dào xiǎn ér xìn   shì jiǔ lìng fèn liù   huá shēng yáng pèi pèi
shēn yǒu hǎo jué   xíng wéi xiān rén shì yuán shēn liú yuǎn   mǐn mǐn shū wèi
yǎng niàn qián   yīn zhī zhēng lái