晓出黄山寺

宋代 高翥
晓上篮舆出宝坊,野塘山路尽春光。 试穿松影登平陆,已觉锺声在上方。 草色溪流高下碧,菜花杨柳浅深黄。 杖藜切莫匆匆去,有伴行春不要忙。
xiǎo shàng lán chū bǎo fāng   táng shān jǐn chūn guāng  
shì chuān 穿 sōng yǐng dēng píng   jué zhōng shēng zài shàng fāng  
cǎo liú gāo xià   cài huā yáng liǔ qiǎn shēn huáng  
zhàng qiè cōng cōng   yǒu bàn xíng chūn yào máng