晓出洪泽霜晴风顺

宋代 杨万里
又从洪泽泝清淮,积雨连宵晓顿开。 霜冻水涯如雪厚,波摇日影入船来。 辛勤送客了未了,珍重顺风催复催。 明早都梁各分手,顺风便借一帆回。
yòu cóng hóng qīng huái   lián xiāo xiǎo dùn kāi  
shuāng dòng shuǐ xuě hòu   yáo yǐng chuán lái  
xīn qín sòng le wèi liǎo   zhēn zhòng shùn fēng cuī cuī  
míng zǎo dōu liáng fēn shǒu   shùn fēng biàn 便 jiè fān huí