晓出古城山

宋代 范成大
落月堕眇莽,残星澹微茫。 竹舆乱清溪,飞盖入岚光。 松桧雾霭湿,桑麻风露香。 空翠滴尘缨,何必濯沧浪? 山家亦早作,迨此朝气凉。 林深无人声,木末炊烟苍。 离离瓜芋区,肃肃枣栗场。 田园古云乐,令我思故乡。 墟市稍来集,筠笼转山忙。 吏事亦挽我,归路盘朝阳。
luò yuè duò miǎo mǎng   cán xīng dàn wēi máng
zhú luàn qīng   fēi gài lán guāng
sōng guì ǎi shī 湿   sāng fēng xiāng
kōng cuì chén yīng   zhuó cāng làng  
shān jiā zǎo zuò   dài zhāo liáng
lín shēn rén shēng   chuī yān cāng
guā   zǎo chǎng
tián yuán yún   lìng xiāng
shì shāo lái   yún lóng zhuǎn shān máng
shì wǎn   guī pán zhāo yáng