小重山

宋代 李清照
春到长门春草青,红梅些子破,未开匀。碧云笼碾玉成尘,留晓梦,惊破一瓯春。 花影压重门,疏帘铺淡月,好黄昏。二年三度负东君,归来也,著意过今春。
chūn dào cháng mén chūn cǎo qīng   hóng méi xiē   wèi kāi yún yún lóng niǎn chéng chén   liú xiǎo mèng   jīng ōu chūn
huā yǐng chóng mén   shū lián dàn yuè   hǎo huáng hūn èr nián sān dōng jūn   guī lái   zhù guò jīn chūn