小重山
春水东流一苇杭。春情翦不断,汉江长。江花江草为谁芳。浑不似,沙暖睡鸳鸯。
且道不思量。怕他知得后,痛肝肠。路遥天阔水茫茫。成病也,教我怎禁当。
chūn
春
shuǐ
水
dōng
东
liú
流
yī
一
wěi
苇
háng
杭
。
。
chūn
春
qíng
情
jiǎn
翦
bù
不
duàn
断
,
hàn
汉
jiāng
江
zhǎng
长
。
。
jiāng
江
huā
花
jiāng
江
cǎo
草
wèi
为
shuí
谁
fāng
芳
。
。
hún
浑
bù
不
sì
似
,
shā
沙
nuǎn
暖
shuì
睡
yuān
鸳
yāng
鸯
。
。
qiě
且
dào
道
bù
不
sī
思
liáng
量
。
。
pà
怕
tā
他
zhī
知
de
得
hòu
后
,
tòng
痛
gān
肝
cháng
肠
。
。
lù
路
yáo
遥
tiān
天
kuò
阔
shuǐ
水
máng
茫
máng
茫
。
。
chéng
成
bìng
病
yě
也
,
jiào
教
wǒ
我
zěn
怎
jìn
禁
dāng
当
。
。