小重山

唐代 薛昭蕴
春到长门春草青,玉阶华露滴、月胧明。 东风吹断紫箫声,宫漏促、帘外晓啼莺¤ 愁极梦难成,红妆流宿泪、不胜情。手挪裙带绕花行, 思君切、罗幌暗尘生。 秋到长门秋草黄,画梁双燕去、出宫墙。 玉箫无复理霓裳,金蝉坠、鸾镜掩休妆¤ 忆昔在昭阳,舞衣红绶带、绣鸳鸯。至今犹惹御炉香, 魂梦断、愁听漏更长。
chūn dào cháng mén chūn cǎo qīng   jiē huá yuè lóng míng
dōng fēng chuī duàn xiāo shēng   gōng lòu lián wài xiǎo yīng   ¤
chóu mèng nán chéng   hóng zhuāng liú 宿 lèi shèng qíng shǒu nuó qún dài rào huā xíng  
jūn qiè luó huǎng àn chén shēng
qiū dào cháng mén qiū cǎo huáng   huà liáng shuāng yàn chū gōng qiáng
xiāo cháng   jīn chán zhuì luán jìng yǎn xiū zhuāng   ¤
zài zhāo yáng   hóng shòu dài xiù yuān yāng zhì jīn yóu xiāng  
hún mèng duàn chóu tīng lòu gèng zhǎng