晓乘大雾访仲固

宋代 胡寅
稚金不耐老火铸,有烈秋阳尚骄倨。 汗流亭午忆凄风,气应佳辰欣白露。 朝来开窗迷眼界,雾色无边莽回互。 谁为夜半有力者,窍负群山著何处。 却驱沧海白潮来,涛浪初平不成怒。 人家惨淡暗渔浦,水墨微茫认烟树。 我行有似江湖雀,彼岸庆怪浮杯渡。 从教弱水三万里,一棹桃源未迷路。 忽然五霞漏激射,清飚作阵翻空鹜。 渤澥尽输无极底,祖龙枉被徐生误。 云屏俨映蓬峤矗,凤翼鶱带瀛洲嫮。 连苍接翠层叠青,秀色著绚忘初素。 前观象冈非梦迷,后瞩离娄岂惊寤。 真化自然相隐显,幻士谬尔生智故。 有真无幻信诞分,此境易透亦难觑。 要知万理无不寔,聚散一致此焉悟。 常记向时闻剧论,知自少年得真趣。 风云变态襟抱开,山水之乐仁智具。 胡为颦呻不料理,冰炭受坐疟鬼怖。 原君读此一醒然,未负当年少陵句。
zhì jīn nài lǎo huǒ zhù   yǒu liè qiū yáng shàng jiāo  
hàn liú tíng fēng   yìng jiā chén xīn bái  
zhāo lái kāi chuāng yǎn jiè   biān mǎng huí  
shuí wèi bàn yǒu zhě   qiào qún shān zhù chǔ  
què cāng hǎi bái cháo lái   tāo làng chū píng chéng  
rén jiā cǎn dàn àn   shuǐ wēi máng rèn yān shù  
xíng yǒu jiāng què   àn qìng guài bēi  
cóng jiào ruò shuǐ sān wàn   zhào táo yuán wèi  
rán xiá lòu shè   qīng biāo zuò zhèn fān kōng  
xiè jǐn shū   lóng wǎng bèi shēng  
yún píng yǎn yìng péng jiào chù   fèng xiān dài yíng zhōu  
lián cāng jiē cuì céng dié qīng   xiù zhù xuàn wàng chū  
qián guān xiàng gāng fēi mèng   hòu zhǔ lóu jīng  
zhēn huà rán xiāng yǐn xiǎn   huàn shì miù ěr shēng zhì  
yǒu zhēn huàn xìn dàn fēn   jìng tòu nán  
yào zhī wàn shí   sàn zhì yān  
cháng xiàng shí wén lùn   zhī shào nián zhēn  
fēng yún biàn tài jīn bào kāi   shān shuǐ zhī rén zhì  
wéi pín shēn liào   bīng tàn shòu zuò nüè guǐ  
yuán jūn xǐng rán   wèi dāng nián shào líng