萧长公来访示以诸公诗卷谓与予游从之久不能

宋代 刘学箕
人生立志各有癖,浃髓沦肌疗无术。 君不学少年奏赋明光宫,又不能桑麻谷粟去作田舍翁。 苦心竭虑淡泊音,手携三尺绿绮琴。 七弦指下业然鸣,于以求见古人心。 古音寥寥失微妙,郑卫淫哇竞蝉噪。 君独优游夷广厚而高明,鼓有虞氏之南风, 赓之以文王宣父之操。若人来索便与弹, 略不訑訑见颜貌。绝之不作卫次公, 却之常嗤戴安道。顾我与君幽趣同, 海山尚忆初相逢。我时十五始冠巾, 君亦庄年气如虹。夜窗拥衾月流空, 促弦初学调商宫。别来二十五春风, 我犹故吾君学通。五音六律知者稀, 一生辛勤造精微。心存至乐物莫移, 殆类闻韶子在齐。洋洋盈耳不疗饥, 任众妻子相号啼。浮云柳絮无根蒂, 世事乘除几荣悴。祗今物我俱念情, 与君同寻方子春。
rén shēng zhì yǒu   jiā suǐ lún liáo shù  
jūn xué shào nián zòu míng guāng gōng   yòu néng sāng zuò tián shè wēng  
xīn jié dàn yīn   shǒu xié sān chǐ 绿 qín  
xián zhǐ xià rán míng   qiú jiàn rén xīn  
yīn liáo liáo shī wēi miào   zhèng wèi yín jìng chán zào  
jūn yōu yóu guǎng 广 hòu ér gāo míng   yǒu shì zhī nán fēng  
gēng zhī wén wáng xuān zhī cāo ruò rén lái suǒ biàn 便 dàn    
lüè jiàn yán mào jué zhī zuò wèi gōng    
què zhī cháng chī dài ān dào jūn yōu tóng    
hǎi shān shàng chū xiāng féng shí shí shǐ guàn jīn    
jūn zhuāng nián hóng chuāng yōng qīn yuè liú kōng    
xián chū xué diào shāng gōng bié lái èr shí chūn fēng    
yóu jūn xué tōng yīn liù zhī zhě    
shēng xīn qín zào jīng wēi xīn cún zhì    
dài lèi wén sháo zi zài yáng yáng yíng ěr liáo    
rèn zhòng xiāng hào yún liǔ gēn    
shì shì chéng chú róng cuì zhī jīn niàn qíng    
jūn tóng xún fāng zi chūn