晓别吕山人

唐代 刘得仁
疏钟兼漏尽,曙色照青氛。栖鹤出高树,山人归白云。 月盈期重宿,丹熟约相分。羡入秋风洞,幽泉仔细闻。
shū zhōng jiān lòu jǐn   shǔ zhào qīng fēn chū gāo shù   shān rén guī bái yún
yuè yíng zhòng 宿   dān shú yuē xiāng fēn xiàn qiū fēng dòng   yōu quán wén