小庵诗

宋代 孔平仲
甃石为道,旁植冬青不死之灵草。跨水为桥,上有百年老木之清阴。 小庵又在北墙北,花竹重重深更深。公馀竟日无一事,卜此佳趣聊栖心。 明月为我迟迟不肯去,清风为我淅淅生好音。阒然宴坐如涧谷,乐以真乐非丝金。 君看此庵亦何有,架竹编茅容侧肘。人生自足乃有馀,不羡檐牙切星斗。 朝携一筇杖,暮炷一炉香。悠然每独笑,物我两皆忘。
zhòu shí wéi dào   páng zhí dōng qīng zhī líng cǎo kuà shuǐ wèi qiáo shàng   yǒu bǎi nián lǎo zhī qīng yīn    
xiǎo ān yòu zài běi qiáng běi   huā zhú chóng chóng shēn gēng shēn gōng jìng shì bo   jiā liáo xīn    
míng yuè wèi chí chí kěn   qīng fēng wèi shēng hào yīn rán yàn zuò jiàn   zhēn fēi jīn    
jūn kàn ān yǒu   jià zhú biān máo róng zhǒu rén shēng nǎi yǒu   xiàn yán qiè xīng dǒu    
cháo xié qióng zhàng   zhù xiāng yōu rán měi xiào   liǎng jiē wàng