唐代 张祜
清籁远愔愔,秦楼夜思深。碧空人已去,沧海凤难寻。 杳妙和云绝,依微向水沉。还将九成意,高阁伫芳音。
qīng lài yuǎn yīn yīn   qín lóu shēn kōng rén   cāng hǎi fèng nán xún
yǎo miào yún jué   wēi xiàng shuǐ chén hái jiāng jiǔ chéng   gāo zhù fāng yīn