宋代 梅尧臣
乌蟾不出海,天地无明时。 万国睡未觉,一声鸡已知。 树头星渐没,枝上露应垂。 人世纷纷事,劳劳只自为。
chán chū hǎi   tiān míng shí  
wàn guó shuì wèi jué   shēng zhī  
shù tóu xīng jiàn méi   zhī shàng yīng chuí  
rén shì fēn fēn shì   láo láo zhī wèi