仙子送刘阮出洞

唐代 曹唐
殷勤相送出天台,仙境那能却再来。云液每归须强饮, 玉书无事莫频开。花当洞口应长在,水到人间定不回。 惆怅溪头从此别,碧山明月闭苍苔。
yīn qín xiāng sòng chū tiān tāi   xiān jìng néng què zài lái yún měi guī qiáng yǐn  
shū shì pín kāi huā dāng dòng kǒu yīng zhǎng zài   shuǐ dào rén jiān dìng huí
chóu chàng tóu cóng bié   shān míng yuè cāng tái