闲昼

宋代 周密
新竹诜诜出矮墙,虚窗风度碾茶香。疏云逗日帘垂地,一蝶飞来昼梦长。
xīn zhú shēn shēn chū ǎi qiáng   chuāng fēng niǎn chá xiāng shū yún dòu lián chuí   dié fēi lái zhòu mèng zhǎng