献知己

唐代 喻凫
亦忝受恩身,当殊投刺新。竟蒙分玉石,终不离埃尘。 大谷非无暖,幽枝自未春。昏昏过朝夕,应念苦吟人。
tiǎn shòu ēn shēn   dāng shū tóu xīn jìng méng fēn shí   zhōng āi chén
fēi nuǎn   yōu zhī wèi chūn hūn hūn guò zhāo   yīng niàn yín rén