县斋有怀

唐代 韩愈
少小尚奇伟,平生足悲吒。犹嫌子夏儒,肯学樊迟稼。 事业窥皋稷,文章蔑曹谢。濯缨起江湖,缀佩杂兰麝。 悠悠指长道,去去策高驾。谁为倾国谋,自许连城价。 初随计吏贡,屡入泽宫射。虽免十上劳,何能一战霸。 人情忌殊异,世路多权诈。蹉跎颜遂低,摧折气愈下。 冶长信非罪,侯生或遭骂。怀书出皇都,衔泪渡清灞。 身将老寂寞,志欲死闲暇。朝食不盈肠,冬衣才掩髂。 军书既频召,戎马乃连跨。大梁从相公,彭城赴仆射。 弓箭围狐兔,丝竹罗酒炙。两府变荒凉,三年就休假。 求官去东洛,犯雪过西华。尘埃紫陌春,风雨灵台夜。 名声荷朋友,援引乏姻娅。虽陪彤庭臣,讵纵青冥靶。 寒空耸危阙,晓色曜修架。捐躯辰在丁,铩翮时方蜡。 投荒诚职分,领邑幸宽赦。湖波翻日车,岭石坼天罅。 毒雾恒熏昼,炎风每烧夏。雷威固已加,飓势仍相借。 气象杳难测,声音吁可怕。夷言听未惯,越俗循犹乍。 指摘两憎嫌,睢盱互猜讶。只缘恩未报,岂谓生足藉。 嗣皇新继明,率土日流化。惟思涤瑕垢,长去事桑柘。 劚嵩开云扃,压颍抗风榭。禾麦种满地,梨枣栽绕舍。 儿童稍长成,雀鼠得驱吓。官租日输纳,村酒时邀迓。 闲爱老农愚,归弄小女姹。如今便可尔,何用毕婚嫁。
shào xiǎo shàng wěi   píng shēng bēi zhā yóu xián zi xià   kěn xué fán chí jià
shì kuī gāo   wén zhāng miè cáo xiè zhuó yīng jiāng   zhuì pèi lán shè
yōu yōu zhǐ cháng dào   gāo jià shuí wèi qīng guó móu   lián chéng jià
chū suí gòng   gōng shè suī miǎn shí shàng láo   néng zhàn
rén qíng shū   shì duō quán zhà cuō tuó yán suì   cuī shé xià
cháng xìn fēi zuì   hóu shēng huò zāo huái 怀 shū chū huáng dōu   xián lèi qīng
shēn jiāng lǎo   zhì xián xiá zhāo shí yíng cháng   dōng cái yǎn qià
jūn shū pín zhào   róng nǎi lián kuà liáng cóng xiàng gōng   péng chéng
gōng jiàn wéi   zhú luó jiǔ zhì liǎng biàn huāng liáng   sān nián jiù xiū jià
qiú guān dōng luò   fàn xuě guò 西 huá chén āi chūn   fēng líng tái
míng shēng péng you   yuán yǐn yīn suī péi tóng tíng chén   zòng qīng míng
hán kōng sǒng wēi quē   xiǎo yào xiū jià juān chén zài dīng   shā shí fāng
tóu huāng chéng zhí fèn   lǐng xìng kuān shè fān chē   lǐng shí chè tiān xià
héng xūn zhòu   yán fēng měi shāo xià léi wēi jiā   shì réng xiāng jiè
xiàng yǎo nán   shēng yīn yán tīng wèi guàn   yuè xún yóu zhà
zhǐ zhāi liǎng zēng xián   huī cāi zhī yuán ēn wèi bào   wèi shēng
huáng xīn míng   shuài liú huà wéi xiá gòu   zhǎng shì sāng zhè
zhú sōng kāi yún jiōng   yǐng kàng fēng xiè mài zhǒng mǎn   zǎo zāi rào shě
ér tóng shāo zhǎng chéng   què shǔ xià guān shū   cūn jiǔ shí yāo
xián ài lǎo nóng   guī nòng xiǎo chà jīn biàn 便 ěr   yòng hūn jià