闲斋卧病行药至山馆稍次湖亭二首

唐代 常建
旬时结阴霖,帘外初白日。斋沐清病容,心魂畏虚室。 闲梅照前户,明镜悲旧质。同袍四五人,何不来问疾。 行药至石壁,东风变萌芽。主人门外绿,小隐湖中花。 时物堪独往,春帆宜别家。辞君向沧海,烂熳从天涯。
xún shí jié yīn lín   lián wài chū bái zhāi qīng bìng róng   xīn hún wèi shì
xián méi zhào qián   míng jìng bēi jiù zhì tóng páo rén   lái wèn
xíng yào zhì shí   dōng fēng biàn méng zhǔ rén mén wài 绿   xiǎo yǐn zhōng huā
shí kān wǎng   chūn fān bié jiā jūn xiàng cāng hǎi   làn màn cóng tiān