县斋春书十二韵

宋代 寇准
县幽无俗事,公退只高吟。 江到荆门阔,山连蜀国深。 峡云长映日,蛮雨易成霖。 群雀鸣春院,饥猿叫夜岑。 庭荒多古木,地僻见沙禽。 印锁残阳后,人归叠翠阴。 思乡空索寞,素分信浮沉。 乐静稀尘累,甘闲负壮心。 衰容常懒栉,病发岂胜簪。 寡欲慵求友,防邪每自箴。 浇风终耻合,前事固难谌。 望断天涯外,离魂欲不禁。
xiàn yōu shì   gōng tuì 退 zhǐ gāo yín  
jiāng dào jīng mén kuò   shān lián shǔ guó shēn  
xiá yún zhǎng yìng   mán chéng lín  
qún què míng chūn yuàn   yuán jiào cén  
tíng huāng duō   jiàn shā qín  
yìn suǒ cán yáng hòu   rén guī dié cuì yīn  
xiāng kōng suǒ   fēn xìn chén  
jìng chén lèi   gān xián zhuàng xīn  
shuāi róng cháng lǎn zhì   bìng shèng zān  
guǎ yōng qiú yǒu   fáng xié měi zhēn  
jiāo fēng zhōng chǐ   qián shì nán chén  
wàng duàn tiān wài   hún jīn