县斋

唐代 韦应物
仲春时景好,草木渐舒荣。公门且无事,微雨园林清。 决决水泉动,忻忻众鸟鸣。闲斋始延瞩,东作兴庶氓。 即事玩文墨,抱冲披道经。于焉日淡泊,徒使芳尊盈。
zhòng chūn shí jǐng hǎo   cǎo jiàn shū róng gōng mén qiě shì   wēi yuán lín qīng
jué jué shuǐ quán dòng   xīn xīn zhòng niǎo míng xián zhāi shǐ yán zhǔ   dōng zuò xīng shù máng
shì wán wén   bào chōng dào jīng yān dàn   shǐ 使 fāng zūn yíng