鲜于少府宅看花

唐代 李端
谢家能植药,万簇相萦倚。烂熳绿苔前,婵娟青草里。 垂栏复照户,映竹仍临水。骤雨发芳香,回风舒锦绮。 孤光杂新故,众色更重累。散碧出疏茎,分黄成细蕊。 游蜂高更下,惊蝶坐还起。玉貌对应惭,霞标方不似。 春阴怜弱蔓,夏日同短晷。回落报荣衰,交关斗红紫。 花时苟未赏,老至谁能止。上客屡移床,幽僧劳凭几。 初合虽薄劣,却得陪君子。敢问贤主人,何如种桃李。
xiè jiā néng zhí yào   wàn xiāng yíng làn màn 绿 tái qián   chán juān qīng cǎo
chuí lán zhào   yìng zhú réng lín shuǐ zhòu fāng xiāng   huí fēng shū jǐn
guāng xīn   zhòng gèng zhòng lèi sàn chū shū jīng   fēn huáng chéng ruǐ
yóu fēng gāo gèng xià   jīng dié zuò hái mào duì yìng cán   xiá biāo fāng shì
chūn yīn lián ruò màn   xià tóng duǎn guǐ huí luò bào róng shuāi   jiāo guān dòu hóng
huā shí gǒu wèi shǎng   lǎo zhì shuí néng zhǐ shàng chuáng   yōu sēng láo píng
chū suī báo liè   què péi jūn zi gǎn wèn xián zhǔ rén   zhǒng táo