闲游(一作题山寺僧院)

唐代 张籍
终日不离尘土间,若为能见此身闲。 今朝暂共游僧语,更恨趋时别旧山。
zhōng chén jiān   ruò wéi néng jiàn shēn xián
jīn zhāo zàn gòng yóu sēng   gèng hèn shí bié jiù shān