闲游所至少留得长句

宋代 陆游
垣屋参差桑竹繁,意行漫漫不知村。 眼明可数远山叠,足健直穷流水源。 鹭引钓船经荻浦,牛随牧苖入柴门。 试寻高处休行李,清绝应须入梦魂。
yuán cēn sāng zhú fán   xíng màn màn zhī cūn  
yǎn míng shǔ yuǎn shān dié   jiàn zhí qióng liú shuǐ yuán  
yǐn diào chuán jīng   niú suí chái mén  
shì xún gāo chù xiū xíng   qīng jué yìng mèng hún