闲游所至少留得长句

宋代 陆游
已过樵坞到渔村,逢春人家即叩门。 僧釜藜羹加糁美,市垆黍酒带醅浑。 颓龄更媿才能薄,故里方知辈行尊。 身迫九原儿亦老,一经犹欲教诸孙。
guò qiáo dào cūn   féng chūn rén jiā kòu mén
sēng gēng jiā sǎn měi   shì shǔ jiǔ dài pēi hún
tuí líng gèng kuì 媿 cái néng báo   fāng zhī bèi xíng zūn
shēn jiǔ yuán ér lǎo   jīng yóu jiào zhū sūn