先友诗八首 其四 文定吴公宽
有伟延陵公,居然古明德。道义周一身,文章可华国。
悠悠明堂思,允矣清庙瑟。惜哉晚登庸,位用殊未极。
还能敦薄夫,坐亦消谗慝。德渊物为迁,曾谁睹声色。
圣贤不复生,斯人重吾忆。
yǒu
有
wěi
伟
yán
延
líng
陵
gōng
公
,
jū
居
rán
然
gǔ
古
míng
明
dé
德
dào
。
yì
道
zhōu
义
yī
周
shēn
一
wén
身
,
zhāng
文
kě
章
huá
可
guó
华
国
。
yōu
悠
yōu
悠
míng
明
táng
堂
sī
思
,
yǔn
允
yǐ
矣
qīng
清
miào
庙
sè
瑟
xī
。
zāi
惜
wǎn
哉
dēng
晚
yōng
登
wèi
庸
,
yòng
位
shū
用
wèi
殊
jí
未
极
。
hái
还
néng
能
dūn
敦
báo
薄
fū
夫
,
zuò
坐
yì
亦
xiāo
消
chán
谗
tè
慝
dé
。
yuān
德
wù
渊
wèi
物
qiān
为
céng
迁
,
shuí
曾
dǔ
谁
shēng
睹
sè
声
色
。
shèng
圣
xián
贤
bù
不
fù
复
shēng
生
,
sī
斯
rén
人
zhòng
重
wú
吾
yì
忆
。