闲游

宋代 陆游
柴车去去度横陂,正是春残入夏时。 果熟多藏新密叶,莺啼偏占最高枝。 迷途每就佣耕问,薄饭时从逆旅炊。 随意题诗无杰思,还家犹足诧吾儿。
chái chē héng bēi   zhèng shì chūn cán xià shí  
guǒ shú duō cáng xīn   yīng piān zhàn zuì gāo zhī  
měi jiù yōng gēng wèn   báo fàn shí cóng chuī  
suí shī jié   huán jiā yóu chà ér