闲游

宋代 陆游
夙兴蓐食戒山行,策蹇迢迢过故城。 露叶未乾明晓日,风蒲初劲借秋声。 绿阴渡口孤莺语,白水陂头两犊耕。 遥望炊烟疑可憩,试从行路问村名。
xīng shí jiè shān xíng   jiǎn tiáo tiáo guò chéng
wèi qián míng xiǎo   fēng chū jìn jiè qiū shēng
绿 yīn kǒu yīng   bái shuǐ bēi tóu liǎng gēng
yáo wàng chuī yān   shì cóng xíng wèn cūn míng