闲游

宋代 陆游
已破梅花一两枝,并溪穿坞每归迟。 老躯健似中年日,乡俗淳如太古时。 上疏清狂非复昔,据鞍矍铄欲夸谁?一端尚被邻翁笑,无事长吟费捻髭。
méi huā liǎng zhī   bìng chuān 穿 měi guī chí
lǎo jiàn shì zhōng nián   xiāng chún tài shí
shàng shū qīng kuáng fēi   ān jué shuò kuā shuí   duān shàng bèi lín wēng xiào   shì cháng yín fèi niǎn