闲咏

宋代 陆游
白头羁客更堪论,身寄城南桑竹村。 一榻琴书春寂寂,四山雾雨昼昏昏。 常情共笑门庭冷,好事虚推辈行尊。 烧笋炊粳真过足,儿曹不用致鱼餐。
bái tóu gèng kān lùn   shēn chéng nán sāng zhú cūn
qín shū chūn   shān zhòu hūn hūn
cháng qíng gòng xiào mén tíng lěng   hǎo shì tuī bèi xíng zūn
shāo sǔn chuī jīng zhēn guò   ér cáo yòng zhì cān