闲吟

宋代 邵雍
忽忽闲拈笔,时时乐性灵。 何尝无对景,未始便忘情。 句会飘然得,诗因偶尔成。 天机难状处,一点自分明。
xián niān   shí shí xìng líng  
cháng duì jǐng   wèi shǐ biàn 便 wàng qíng  
huì piāo rán   shī yīn ǒu ěr chéng  
tiān nán zhuàng chù   diǎn fēn míng