闲吟

宋代 真德秀
闲中意趣定何如,静把陈编自卷舒。 希圣希贤真事业,潜天潜地细工夫。 林泉有分吾生足,钟鼎无心世味疏。 政使一贫真到骨,不妨陋巷乐颜癯。
xián zhōng dìng   jìng chén biān juǎn shū  
shèng xián zhēn shì   qián tiān qián gōng  
lín quán yǒu fèn shēng   zhōng dǐng xīn shì wèi shū  
zhèng shǐ 使 pín zhēn dào   fáng lòu xiàng yán